37x40x27mm 20 ml Nette Glas Glasflaschen mit Korken Kleine Glasgläser Geschenk Flaschen 50 stücke Fabrik Wholesale Freies verschiffen in 37x40x27mm 20 ml Nette Glas Glasflaschen mit Korken Kleine Glasgläser Geschenk Flaschen 50 stücke Fabrik Wholesale Freies verschiffen

europäischen stil teekannen, flasche silikon 30 ml

Led Garten Beleuchtung Solar

Standard gift box packing. Three rabbits. 23.5cm(h)*11.5cm(d). Chrysanthemum patterns ashtray. Color. Glaze. Schuhe familie. 37x40x12.5 mm. 6.3*6.3*10.7. Make-up-aufbewahrungsbox klar. Plastic cases and opp bag packed each. Golden aluminum caps. 0.1kg. 5 ml,6ml,7ml,10ml,14ml. 11*9*21mm. Home decoration / storage. Box material: Zinc alloy. 

Umkreisen Planeten

Jewelry box. Blume keramik topf. The light source power: Glass bottles. Package weight: Vintage metal jewelry box with delicate pattern. Phnom penh. Steine für keramik. Glass bottles. 2ml jars. Item name: General. Halskette terrarium. MansuoluoGlaskugel kürbisBottom dia.: 35cm(h)*21cm(d). Golden. Papierzylinder box. 

Dekorative Whiteboard

Groben keramik handgemachte. Flasche dekorationGriff motorräder. 35cm(h)*20cm( diameter). Wholesale organza taschen und beutel. Flasche schutzarme. Size  l*w*h  cm: Office furnishing articles. Rabbit sitting room. 13ml glass bottles. Bracelets pendant. Small heart shaped glass pendents. 3ml 6ml. Wide-mouth bottle. Pflanzentöpfe terrakotta. Decoration crafts. öl gummistopfen. Kreide. 7*7*16cm. Glass vials. 

Wholesale Antike China Vasen

Weather forecast bottle. Holz assemblable möbel. H1121. Opp bag. Decoration, gift, art collection and souvenir etc.. Application 1: Bd0557. Wholesale japanischen waitering. Hebei, china (mainland). 50 ml fläschchen glas. Silk flowers, linen. Type: Wholesale glasfläschchen 16x35mm. Water drop. 


<"http://gaucuoititmat.tumblr.com/page/8" />
zorodn:
“Những thời khắc đẹp nhất không tồn tại trong những bức ảnh được lưu giữ, hay một cuộc đời được kể lại trên giấy mực. Chúng lắng đọng trong những giọt nước mắt khẽ quặn lên trong mắt của một con người đã từng hết lòng và đến giờ vẫn trọn vẹn...

zorodn:

Những thời khắc đẹp nhất không tồn tại trong những bức ảnh được lưu giữ, hay một cuộc đời được kể lại trên giấy mực. Chúng lắng đọng trong những giọt nước mắt khẽ quặn lên trong mắt của một con người đã từng hết lòng và đến giờ vẫn trọn vẹn trân trọng nói về một thứ tình cảm bản thân mãi coi là vĩnh cửu.

(via cogaithangchin-spr)

cogaithangchin-spr:
“Dạo này cứ ngẩn ngơ về lũ chò xoay tít, nó ngốn của mình phần lớn suy nghĩ.
Và có lẽ ở thành phố này, không ai rãnh như mình - bất chợt dừng xe rồi nhặt 1 đống về phòng… :)
”

cogaithangchin-spr:

Dạo này cứ ngẩn ngơ về lũ chò xoay tít, nó ngốn của mình phần lớn suy nghĩ.
Và có lẽ ở thành phố này, không ai rãnh như mình - bất chợt dừng xe rồi nhặt 1 đống về phòng… :)

(via my-hoang-ho)

hopnguyen1408:

“Đừng bao giờ phải ngưỡng mộ cuộc sống của người khác, cho dù người đó có vẻ sung sướng, giàu sang. Cũng đừng bao giờ đánh giá một người có hạnh phúc hay không, ngay cả khi người đó rất cô đơn, lẻ loi. Hạnh phúc giống như khi một người uống nước, chỉ có bản thân người uống mới biết nước lạnh hay ấ ;m. Bạn không phải là tôi, làm sao thấu hiểu con đường tôi đã đi hay niềm vui, nỗi đau tôi đã trải”.

-999 bức thư viết cho chính bạn-

image

Đà Nẵng, ngày 15/04/2018

(via my-hoang-ho)

vubaosam:
“ Tôi rất thích câu nói này:
“Thích ai thì cứ tỏ tình đi, cùng lắm thì khỏi làm bạn nữa. Làm như bố mày không có bạn vậy, cần méo gì tình bạn của mày.”
(Weibo | Mai Đẹp Trai)
”

vubaosam:

Tôi rất thích câu nói này:

“Thích ai thì cứ tỏ tình đi, cùng lắm thì khỏi làm bạn nữa. Làm như bố mày không có bạn vậy, cần méo gì tình bạn của mày.”

(Weibo | Mai Đẹp Trai)

(Source: baosam1399, via my-hoang-ho)

tieuanh12:
““ Đừng cám dỗ em bằng giọng nói dịu dàng của người nữa
Đừng để em tự huyễn hoặc mình rằng người là của riêng em ”
__ Sưu tầm __
____________________________
~< Toàn đường fake>~ anh chỉ thả thính với em là giỏi 👍🏻
”

tieuanh12:

“ Đừng cám dỗ em bằng giọng nói dịu dàng của người nữa
Đừng để em tự huyễn hoặc mình rằng người là của riêng em ”

__ Sưu tầm __

____________________________

~< Toàn đường fake>~ anh chỉ thả thính với em là giỏi 👍🏻

giaydenn:

Giờ con nít phát triển nhanh quá, đứa nào cũng cao ráo trắng trẻo xinh xắn thơm tho, nhìn phát muốn làm người yêu luôn ;>

Các em ơi chị nói này, nhà chị có một cái sân bay to lắm, mấy em có muốn đỗ không? Chứ chị nhìn mấy em là chị muốn đổ luôn rồi đó =)

ngucnho:
“Gửi người từng đi cùng chúng ta qua những tháng năm đẹp nhất ❤️
1. Rất nhiều năm sau khi hai chúng ta đều đã sống yên bình, bỗng một ngày ngồi trên xe bus đi qua một góc phố tấp nập và chợt trông thấy anh, có lẽ em sẽ rất muốn bảo người tài...

ngucnho:

Gửi người từng đi cùng chúng ta qua những tháng năm đẹp nhất ❤️

1. Rất nhiều năm sau khi hai chúng ta đều đã sống yên bình, bỗng một ngày ngồi trên xe bus đi qua một góc phố tấp nập và chợt trông thấy anh, có lẽ em sẽ rất muốn bảo người tài xế dừng xe lại, muốn đập vỡ ô cửa để được anh chú ý, muốn lập tức nhảy xuống khỏi xe, chạy thật nhanh, gọi anh thật lớn, phá bỏ hết những gì ngăn cách giữa chúng ta… Nhưng rồi thì em cũng chỉ có thể run run đặt tay lên lớp kính, ngồi yên ở đó và không ngừng tưởng tượng, lặng lẽ nhìn anh xa dần, xa dần… Bởi lúc ấy em đã biết, em chỉ có thể cùng anh đi một đoạn đường này thôi.

2. Đến lúc em phải làm một người lớn chín chắn điềm đạm rồi. Không được hành động cảm tính, không được len lén nhớ thương, không được ngoảnh đầu nhìn lại. Sống cuộc đời của em đi thôi. Nghe lời anh, không phải mọi chú cá đều mãi bơi trong cùng một khoảng biển. Chia ly là chuyện thường tình, rồi một ngày, những người em từng thương mến cũng sẽ rời khỏi khoảng biển của riêng em.

3. Có đôi khi tớ nghĩ, nếu có thể gặp cậu vào lúc cậu đã trưởng thành, hoặc sắp kết hôn, vậy thì tốt biết mấy. Thế nhưng ông trời lại cứ khiến tớ gặp cậu vào những năm mười mấy tuổi. Giữa quãng lưng chừng tuổi trẻ ấy, tớ có thể trở thành người cậu thích, nhưng không thể là người cùng cậu đi đến cuối cuộc đời. Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hi& #7879;n. Những năm tháng ấy, quá khứ không nhiều dấu ấn, tương lai phía trước mịt mờ, vậy mà lại khiến tớ cả đời này không thể nào quên.

4. Nói sao nhỉ? Có lẽ là rất nuối tiếc. Tình cảm dành cho em giống như trò cầu trượt, mỗi ngày lại trượt xuống một chút, trượt xuống một chút. Anh ngồi ở điểm dưới cùng, biết khó có thể quay đầu. Là không có sức để quay về, cũng không muốn lặp lại quá trình đứng lên phủi bụi bặm trên thân thể rồi loạng choạng xông vào giữa biển người mênh mông nữa. Thời gian rất dứt khoát, chúng mình đều lương thiện, hẳn có thể sống cu̕ 7;c đời tốt đẹp của riêng nhau. Và nếu được một lần nữa gặp lại em, anh tin mình vẫn sẽ mỉm cười.

5. Nhiều lúc em nghĩ mình đã hoàn toàn từ bỏ anh rồi. Thế mà có những khi lơ đãng, vẫn nhớ lại những lời anh từng nói với em. Em biết những ký ức đó đều tồn tại, cảm giác ngọt ngào cũng không phải hão huyền. Nhưng quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được. Em nhớ anh, là thật. Chúng mình không thể quay về, cũng là thật.

6. Trưởng thành nghĩa là ngày càng chạm được đến bản chất vốn có của mình, cũng có thể quen dần với nỗi cô đơn, mất mát và thất bại, rồi chấp nhận và đối mặt với chúng. Ai cũng có những lúc suy sụp, nhưng đừng để nó ảnh hưởng đến em là được. Cần phải trở thành một con người mà chính em yêu thích, rồi gặp ai đó không cần em phải gắng sức thay đổi để lấy lòng họ.

7. Thực ra trong tim chúng ta đều có một người không thể nào quên được. Em sẽ nhớ người ấy vào lúc rảnh rỗi, vào lúc ăn cơm, hay là khi đang đi dạo trên đường, hoặc trong lúc đang nghe một bài hát. Rồi sau đó em dần phát hiện ra, dẫu người ấy có ở bên hay không, cuộc sống của em cũng không thay đổi. Em vẫn ăn uống, vẫn ngủ, vẫn chơi, vẫn kết thêm bạn bè… Đến khi ấy em sẽ hiểu, có những người cả đời này em không quên nổi, nhưng họ ; cũng chẳng thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống của em.

8. Đến ngã rẽ là mỗi người đi một ngả. Lúc chia tay cố nhìn nhau thêm chút nữa, để quay đầu rồi sẽ không ngoảnh lại. Không phải vì anh cứng rắn dứt khoát gì, mà bởi anh biết chỉ cần quay lại, trông thấy khuôn mặt quen thuộc của em, anh sẽ luyến tiếc. Nhưng chúng ta không thể đứng mãi một chỗ. Trái đất tròn, còn đường thì thẳng. Nếu sau này được gặp lại, hãy để đôi bên đều có thể vui vẻ mỉm cười. Anh chỉ mong trong những năm thán g tương lai còn chưa nhìn thấy được, hai đứa mình đều có thể hạnh phúc yên vui.

9. Tớ nghĩ ai rồi cũng sẽ gặp một người giống như tớ từng gặp cậu. Người ấy không phù hợp với điều kiện chọn bạn đời của cậu, nhưng cậu vẫn cứ thích, dù người ấy mang cho cậu những tổn thương, dù khi ở bên nhau cả hai luôn lo lắng, rồi ngay đến chính cậu cũng chẳng giống cậu bình thường nữa… Nhưng rất lâu sau khi nhắc đến người ấy trước mặt một ai đó, cậu sẽ chỉ nhớ tới những điều tốt đẹp. Trong những năm tháng ngây thơ ch+ 2;a trưởng thành của tớ có một người như cậu, khiến cuộc sống tẻ nhạt lúc ấy có thêm bao sắc màu, tự đáy lòng, tớ rất cảm ơn.

10. Bạn gái của anh bây giờ nói rằng cô ấy ngưỡng mộ em, ngưỡng mộ cô gái đã cùng anh bước qua thời thanh xuân đẹp nhất, cô gái anh giữ mãi ở một góc rất sâu trong trái tim mình. Nhưng thực ra em mới là người nên ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ cô ấy - người có thể đi bên anh suốt quãng đời còn lại.

• Douban/ Thu Ngân (Cìu) dịch​

(via ngucnho-deactivated20180809)

tieubaoboi:
““ Chữ “quên” 忘 kết hợp từ chữ “vong” 亡 và chữ “tâm” 心 nghĩa là phải chết cả cõi lòng mới có thể lãng quên.
Rốt cuộc để quên một người cần bao nhiêu dũng khí chứ?
” ”

tieubaoboi:

Chữ “quên” 忘 kết hợp từ chữ “vong” 亡 và chữ “tâm” 心 nghĩa là phải chết cả cõi lòng mới có thể lãng quên.

Rốt cuộc để quên một người cần bao nhiêu dũng khí chứ?

february-wooden-fish:
“ Rồi một ngày em sẽ biết, khi một người đàn ông thực sự yêu thương em, sự yêu thương của họ sẽ thể hiện từ trong cách họ nắm lấy bàn tay của em. Những lần đan tay, những lần ngón tay người ấy chạy dọc trên những nếp nhăn, những...

february-wooden-fish:

 Rồi một ngày em sẽ biết, khi một người đàn ông thực sự yêu thương em, sự yêu thương của họ sẽ thể hiện từ trong cách họ nắm lấy bàn tay của em. Những lần đan tay, những lần ngón tay người ấy chạy dọc trên những nếp nhăn, những lần họ nắm lấy bàn tay em rồi xoa nhẹ lên mu bàn tay…Thực ra, đó mới chính là thứ tìn h yêu chân thành nhất, người ta để ý, từ những điều rất nhỏ…

 Có lẽ rồi sẽ có một ngày, em gặp được người đàn ông như thế. Sự yêu thương của người ấy lan tràn trong ánh mắt, để mỗi lần nhìn vào, em lại chìm đắm rồi ngượng ngùng quay mặt đi. Mỗi một lần em say sưa kể câu chuyện, người sẽ nhìn em, rồi “ừ" thật nhẹ. Có lẽ người ấy không thể hiểu em, nhưng họ cho em được thứ cảm thông và bình yên mà ; em mong muốn. Yêu một người, là ánh mắt không biết nói dối, em biết không?

 Rồi một ngày em sẽ thấy được, cách mà người đàn ông yêu một người đàn bà. Người ta yêu từ mái tóc, cho đến bờ vai. Mỗi khi em tựa lên vai người ấy, họ sẽ ôm lấy em, và đan tay vào tóc e, như một thói quen. Bởi vì khi một người đàn ông thực sự yêu một người phụ nữ, những thứ rất nhỏ nhặt của cô ấy cũng khiến họ quan tâm…

 Khi một người đàn ông thực sự yêu một ai đó, thì cho dù người đó có mạnh mẽ và tự lập đến mấy, họ cũng vẫn muốn được che chở cho người đó. Bởi vì khi một người đàn ông thực sự yêu một người, họ còn giỏi bày tỏ tình cảm hơn những người phụ nữ, và bởi vì trog mắt họ, em lúc nào cũng yếu đuối hơn những gì em tỏ ra rất nhiều…

 Nhưng trong tim em có sự kiên trì dịu dàng ấy không? 

Có lẽ trên đ&# 7901;i này điều dũng cảm nhất chúng ta có thể làm là mở cửa trái tim mình và để một người nào đó thực sự yêu mình. Bởi vì chúng ta sẽ không tránh khỏi những tranh cãi, sẽ không tránh khỏi những nước mắt và những lần tổn thương nhau. 

Thế nhưng nếu như em muốn một ai đó ở lại bên trong đời mình, thì trước hết em phải mở được trái tim mình. Để cho người đó thấy được những vết thương của em, để cho họ yêu em, t ừ những điều em thấy căm ghét nhất của bản thân, để cho họ xoa dịu vết thương chôn vùi theo năm tháng ấy…

 Em làm được không?

Moctieungu | Viết cho người con gái

(copy and paste please source Moctieungu’s tumblr)

windywhistle:
“Mấy ngày cuối cùng của năm. Tối muộn tôi hay ghé qua Nomad. Mua một ly trà đào, ngồi bên ô cửa sổ rộng. Rồi chẳng biết làm gì tiếp theo. Thời điểm cuối ngày mỏi mệt khiến tôi cũng chẳng nghĩ thêm được điều gì.
Đầu óc trống rỗng nhưng...

windywhistle:

Mấy ngày cuối cùng của năm. Tối muộn tôi hay ghé qua Nomad. Mua một ly trà đào, ngồi bên ô cửa sổ rộng. Rồi chẳng biết làm gì tiếp theo. Thời điểm cuối ngày mỏi mệt khiến tôi cũng chẳng nghĩ thêm được điều gì. 

Đầu óc trống rỗng nhưng nặng nề. 

Bức tường đối diện ô cửa sổ Nomad là một bức tường được s& #417;n đen, xe máy của khách xếp hàng ở đó. Trong quán, chỉ có tiếng rì rầm trò chuyện và tiếng nhạc của Quốc Bảo. 

Những ngày cuối cùng của năm. Cũng là những tháng ngày cuối cùng của tuổi 24. Vài tháng nữa tôi bước qua tuổi 25. Rồi vài tháng nữa, qua độ tuổi người ta hay gọi là “độ tuổi chênh vênh” ấy, tôi có trong tay những điều gì nhỉ?

Người ta hay nói, tôi còn quá trẻ để có thể nghĩ sâu hơn về những giá trị của cu& #7897;c sống. Tôi ghét từ quá trẻ. 

.Có một ngày nọ, vài người đồng nghiệp lớn tuổi hơn đã làm tôi tổn thương ghê gớm. Họ nói rằng tôi còn quá trẻ để có thể làm được nhiều thứ hơn. Tôi còn quá trẻ để có thể tạo dựng đủ sự tin tưởng, tôi còn quá trẻ để có thể thành công. 

Thật buồn cười là người ta hoàn toàn dễ dàng chấp nhận việc giỏi của một người trẻ tuổi, nếu, NẾU họ có sự hậu thuẫn từ gia đình, người thân, có mối quan hệ tốt. Nhưng họ dễ dàng nghi ngờ năng lực những người trẻ khác, cũng cố gắng, cũng đủ tử tế và giỏi giang, chỉ vì những người trẻ đó bước chân vào cuộc đời không có cái gì trong tay. Không mối quan hệ, không người thân, không có bất kì sự ưu ái nào. 

Kể ra cũng buồn cười thật nhỉ. Khi người ta vẫn cứ lên án những mối quan hệ, nhưng họ lại dễ dàng chấp nhận sự thành công của m& #7897;t người nếu có những mối quan hệ đó.

Một ngày đẹp trời nọ, tôi từng nói với một người em nhỏ, rằng chị không sợ gì cả. Vì chị có đủ kỹ năng và khả năng tư duy cần thiết. Có biết bao nhiêu người như chị đang ở ngoài kia, hằng ngày cặm cụi làm việc, chăm chỉ tích lũy từ những điều nhỏ nhất, rèn luyện tư duy, chỉ để tìm kiếm một cơ hội cho riêng mình.

Những con người không có gì trong tay ngoài một niềm tin mãnh liệt, rằ ng mình có thể sống, sống độc lập và ngẩng cao đầu. 

Tuổi trẻ của chúng ta không và chưa bao giờ là một sự cản trở. 

.

Nên chúng ta có thể nào đừng làm tổn thương tuổi trẻ của nhau nữa, có được không?.

cuonglightning:
“Sáng anh dậy muộn, mở mắt ra nắng đã hắt vàng khóm hoa cuối nghõ, thành phố buồn như một bản tình ca chẳng còn người nhớ tới… Anh ra ban công rút điếu thuốc định châm hút, nghĩ ngợi một hồi lại bỏ vào bao rồi quẳng ở góc giường lẫn...

cuonglightning:

Sáng anh dậy muộn, mở mắt ra nắng đã hắt vàng khóm hoa cuối nghõ, thành phố buồn như một bản tình ca chẳng còn người nhớ tới… Anh ra ban công rút điếu thuốc định châm hút, nghĩ ngợi một hồi lại bỏ vào bao rồi quẳng ở góc giường lẫn với cả đống quần áo tối qua về còn chẳng buồn treo lên tủ. Anh ghét những ngày giữa phố thị trống tênh lòng bộn bề nổi sóng như này…
Anh lấy xe phóng lên Xoan ngồi, cái góc quán này 6-7 năm nay thay đổi đã nhiều, chẳng còn được nhẹ nhàng như trước nữa nhưng với một kẻ lười thay đổi và kém thích nghi như anh, anh cũng chẳng biết đi đâu để gạt bỏ cái sự trống trãi tới cuồng dại cả con người này. Hôm nay anh chủ bật nhạc Ngô Thuỵ Miên, bao năm nghe đi nghe lại, anh vẫn thấy nó mơn man dập dìu mà da diết quá đỗi:
Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
Tình ơi dù sao đi nữa tôi cũng yêu em
Bất chợt anh lại nhớ về những trong trẻo dảo đầu và thầm nói về hai từ giá như đầy khắc khoải, Anh cũng chả nghĩ nhiều cho sự trách khứ hay tò mò để đi tìm câu trả lời vì sao em lại lựa chọn như thế. Giữa những bộn bề và hoang hoải của cuộc sống con người ta vẫn ngây dại như những người chết dở, bồng bột như trẻ thơ và u mê trong trăm nghìn lối như thế. Ai cũng nên chịu trách nhiệm với cuộc đời mình và anh tin rằng em làm như vậy vì có lý ; lẽ. Nhưng kỳ lạ thay, chúng ta mải miết đi tìm giá trị cho những gì gọi là bản thể, cho cuộc sống ngang dọc bôn ba để rồi một ngày mất đi những gần gũi và yêu thương mới biết trân quý hiện tại.
Em vẫn thường trách anh khó tính, cái khó tính đến từ cách anh chọn ngồi ở một góc quán đến bạc cả tóc xanh. Nhưng để đủ yêu một thứ gì đó chả phải cần đủ thời gian, đủ trải nghiệm và đủ cảm xúc hay sao. Như cái cách anh chọn yêu em vậy
Những ngày này hạ bắt đầu mơn man trên từng góc phố. Hôm rồi anh đã thấy thấp thoáng loa kèn trắng phau ngúng nguẩy sau giỏ xe mấy chị đi chợ. Thành phố này anh yêu vì những điều thân thuộc nhỏ nhoi như thế. Cả tuổi trẻ anh cop nhặt ở đây, có góc quán quen, có mái phố bốn mùa thay lá, có người bầu bạn, và có em. Chắc đến một ngày em sẽ quyết định rời xa thành phố, anh không chắc ngày đó anh còn cố đi tìm những thân thương hai đứa từ ng chung đụng nữa hay không nhưng anh biết anh vẫn yêu thành phố này như thế vì trong đó ở một khoảng xa xôi kia vẫn có hình bóng của em…
Anh cũng đủ già để mắc bệnh lười thay đổi, anh lười cả việc lại bắt đầu làm quen với một thứ gì đó mới toanh, anh bị ám ảnh bởi thời gian nhưng đó không phải là nổi sợ tuổi già, điều anh sợ là để thời gian trôi đi trong những điều thật hoang phí… như những ngày vắng những người anh yêu thương, như những chiều trống tênh tựa hôm nay…

mat-ngu:
“Be With You - TRƯỚC CƯỜI BANH RẠP, SAU KHÓC SƯNG MẮT
Được làm lại từ bộ phim cùng tên của Nhật Bản, Be With You của Hàn Quốc mang đến cho người ta những cảm xúc khó tả mà chỉ có thể xem phim và cảm nhận mới có thể hiểu hết những gì trái tim...

mat-ngu:

Be With You - TRƯỚC CƯỜI BANH RẠP, SAU KHÓC SƯNG MẮT

Được làm lại từ bộ phim cùng tên của Nhật Bản, Be With You của Hàn Quốc mang đến cho người ta những cảm xúc khó tả mà chỉ có thể xem phim và cảm nhận mới có thể hiểu hết những gì trái tim muốn nói và lý trí muốn nghe. Ban đầu nghe cốt truyện, mấy ai muốn xem vì câu chuyện nhẹ nhàng quá, “thườn g” quá. Nhưng khi đã xem rồi mới thấy cách đạo diễn làm nên một bộ phim tuyệt vời từ một câu chuyện ‘tưởng chừng như không có gì’ tài tình đến thế nào.

Phim kể về một gia đình có cậu bé Ji-ho và bố Woojin sống với nhau, sau khi người mẹ Soo-a mất đi vì bệnh tật. Ngày đầu của mùa mưa một năm sau ngày mất của Soo-a, bỗng nhiên hai bố con phát hiện… Soo-a đã trở lại nhưng mất hết trí nhớ. Vì quá thương yêu Soo-a nên hai bố con Ji-ho quy 871;t định giấu cô về chuyện cô đã mất, chỉ tiếp tục sống như bình thường và giúp Soo-a dần nhớ ra quá khứ êm đẹp. Nhưng Soo-a vì sao lại xuất hiện khi cô đã chết? Liệu đó có phải là ý trời hay còn câu chuyện gì ẩn đằng sau sự xuất hiện kì diệu này? Chỉ khi xem đến cuối phim bạn mới rõ.

Phim tình cảm gia đình nhưng khiến khán giả cười banh rạp.
Khiến cho một câu chuyện nhẹ nhàng trở nên hài hước thực sự là tác giả đã phải bỏ công rất nhiều. Từ xây dựng tình tiết gần gũi thân thuộc để mỗi người đều thấy mình trong đó, tới sắp xếp những tình tiết ấy một cách logic để người xem phải ồ à lên sau mỗi phân đoạn. Ta có thể bắt gặp một chuyện tình trung học siêu dễ thương giữa cô nàng mọt sách Soo-a và chàng sinh viên bơi lội nhát cáy Woo-jin, với những rung động đầu đ ;ời rất thật, cả những vụng về cũng rất “học sinh”. Ta còn bắt gặp cảnh mẹ Soo-a chơi với Ji-ho nhưng lại khiến con…chảy máu mũi vì bị mẹ đấm bốc (!!!). Rồi duyên dáng và hài hước ở những phân đoạn Ji-ho nói chuyện với bạn trong lớp, hai bố con đồng tâm hiệp lực “lừa” mẹ, vv…

Đoạn đầu phim thực sự khiến khán giả cười không ngớt, nhưng đoạn sau thì khán giả nữ lại khóc sụt sùi. Bởi sự hi sinh cao cả. Bởi tình mẫu tử. Bởi tì nh yêu. Và bởi những câu nói ngu ngơ đắng lòng của Ji-ho với mẹ trước lúc mẹ đi xa cũng như lời giải thích vô cùng xúc động của Soo-a dành cho con trai mình. Những giọt nước mắt rất “đời” được tác giả thêm nếm khéo léo vào đoạn cuối khiến nó chỉ kéo dài vỏn vẹn 5-10 phút, nhưng dư âm để lại tới 5-10 ngày. Cảm xúc được đẩy lên cao trào, thắt-mở nút đúng thời điểm khiến khán giả xem phim cảm thấy rất hợp tình hợp lý.

Sau bộ phim này, hẳn đã có những người cười ra nước mắt, vì những điều nhỏ nhặt sau đây:

- Lời người lớn nói, có thể là vu vơ nhưng với trẻ con, nó chính là kiến thức. Trẻ con chưa hiểu vì sao thế giới lại vận hành như vậy. Vì sao trời lại mưa? Chúng chỉ nghe những lời than vãn vô thưởng vô phạt của người lớn như: “Cứ hôm nào chú rửa xe là trời mưa”, “hôm nào cô giặt chăn là mưa” để đưa ra kết luận v&# 7873; lí do gây mưa, và từ đó tìm cách “tạo mưa”

- Nếu biết trước được tương lai xấu, liệu bạn có thay đổi hiện tại? Câu trả lời là còn tùy, vì đôi khi quá trình tới tương lai quan trọng hơn kết quả cuối cùng. Bạn sẽ lựa chọn những gì khiến bạn hạnh phúc, dù ngắn ngủi, còn những gì khiến bạn trở nên tốt đẹp, nhưng chưa chắc hạnh phúc, thì bạn sẽ lựa chọn…ở kiếp sau.

- Tình yêu không hẳn là thứ quan trọng nh ất trên đời, nhưng nó là điều khiến ta đáng sống và đáng hi sinh nhất.

Còn rất nhiều điều tôi muốn nói về bộ phim tôi chấm 9/10 này, nhưng tôi để dành, để bạn có thể xem và chia sẻ sự đồng cảm với tôi. Dành ra hơn 2 tiếng để cảm xúc được thăng hoa cùng “Be With You”, chẳng phải là một sự lựa chọn hoàn hảo cho cuối tuần này đúng không?

- Phờ rom Viu guýt lớp

#revieweverything #riviumoithu #bewithyou

tahoa:
“thật ra mình rất dễ bị cảm động bởi những điều nhỏ nhặt, có lẽ vì lòng rất khô khan.
như một hôm lâu rồi, bạn mình nhắn tin “little one, I hope you’re happy as well.”
hay như hôm qua thôi, mình nhắn cho bạn mình “tao buồn quá.” mà nó nhắn lại...

tahoa:

thật ra mình rất dễ bị cảm động bởi những điều nhỏ nhặt, có lẽ vì lòng rất khô khan.
như một hôm lâu rồi, bạn mình nhắn tin “little one, I hope you’re happy as well.”
hay như hôm qua thôi, mình nhắn cho bạn mình “tao buồn quá.” mà nó nhắn lại “ừm, tao biết.”
hoặc vài hôm trước, chị bạn mình nhắn lại “you should love yourself ‘cause you’re so good.”
hoá ra có những lúc, hèn nhát đến mức không dám tin vào bản thân mình, nhưng bạn mình lúc nào cũng tin tưởng mình.
thật may mắn mà.

những lúc như thế lại thấy như mình đang được ai đó ôm, ấm áp vô cùng.